Cyberpunk : Bắt Đầu Trở Thành Truyền Kỳ Từ Dogtown (Tái Bác Bằng Khắc: Tòng Cẩu Trấn Khai Thủy Thành Vi Truyện Kỳ)
Chương 333 : Công địch của công ty ! ( Một )
Người đăng: Gleovia
Ngày đăng: 22:22 28-03-2025
Chương 310: Công địch của công ty ! ( Một )
" Stevenson tiên sinh ——"
"Người của chúng ta đã khóa được tên phản bội kia, hắn đến từ chi nhánh Rome ở Châu Âu."
"Netrunner đã tìm kiếm rất lâu trên mạng, vừa rồi định vị ngược ra địa chỉ thiết bị..."
Stevenson là người phụ trách bộ phận tình báo của Biotechnica trong Night City, so với các công ty khác đầu tư đại lượng tiền tài vào lĩnh vực quân sự, việc mà bộ phận này của Biotechnica chủ yếu phòng ngừa nghiêm ngặt chính là tiết lộ bằng sáng chế và xử lý các vụ án liên quan đến lĩnh vực nguồn nhân lực.
Nhưng lần này tuyệt đối là tình huống tồi tệ nhất mà Biotechnica từng phải đối mặt trong lịch sử —--- Stevenson không muốn nói tục, nhưng tình hình đúng là như vậy.
"Mau tìm người ra cho ta, mẹ nó phải còn sống!"
Kẻ phản bội trong Biotechnica đã mang theo một loạt kế hoạch hành động nhắm vào Militech đến Night City...
Nếu chúng nó rơi vào tay Militech, sẽ là một thảm họa PR xưa nay chưa từng có...
Điều này không chỉ để mối quan hệ gắn bó sâu sắc giữa hai nhà trong nhiều năm qua bước vào giai đoạn băng giá, mà còn gây ra ảnh hưởng rất lớn đến các đơn đặt hàng an ninh tiếp theo cho các cơ sở của Biotechnica ở Bắc Mỹ.
Nhưng Biotechnica thực sự đã chịu đựng Militech quá lâu rồi...
Lượng lớn tài chính thất thoát, đầu nhập chi phí lâu dài, nhưng phản hồi từ Militech ngày càng ít, ban lãnh đạo công ty cũng đang cân nhắc đến đối tác cũ như Arasaka, nhưng lại bất lực vì mối quan hệ với Arasaka đã đến mức không thể cứu vãn.
Một khi lợi ích tồn tại, phản bội và thất vọng dường như ở ngay trước mắt.
Thu hồi suy nghĩ, Stevens vỗ vỗ bộ vest chỉnh tề, dù sao đi nữa, dòng tiền đủ lớn của Biotechnica chính là sức mạnh của hắn——
Chấm dứt tất cả trước khi mọi chuyện đi quá xa, công lao của Stevenson sẽ lại tăng thêm một tầng nữa.
Không sai.
Toàn bộ hành động lấy việc xử tử ca sĩ nhạc rock làm vỏ bọc, đều được Stevenson lên kế hoạch một mình.
Militech đoán trước được rằng hành vi của mình có thể đã gây ra bất mãn cho đồng minh, cũng chính vì vậy, Biotechnica thường xuyên bị Militech kiềm chế, bọn hắn sẽ viện cớ từ nội dung hợp đồng để sắp xếp đội an ninh của mình làm việc chung với Biotechnica trong bất kỳ hành động an ninh nào...
Nhưng một khi dính đến lợi ích cốt lõi của Militech đâu ?
Bọn người Mỹ kia hận không thể bịt tai bịt mắt những 【 người Ý 】 này lại.
Hành động trên Badlands là minh chứng tốt nhất:
Militech lén lút tung ra nguyên mẫu sau lưng Biotechnica, rồi bị võ sĩ của công ty Dreamer đánh bại trên Badlands ——
Điều nực cười là những "truyền kỳ" nhân bản của Biotechnica lại là người xuất lực nhiều nhất, nếu không phải do con mụ ngu xuẩn như Meredith, thì Biotechnica cũng có khả năng tới tự tay báo thù.
Kể từ khi Stevenson biết rằng Lin chính là "thủ phạm" gây ra cuộc khủng hoảng PR liên tục hơn một năm qua lên Biotechnica, rất nhiều lãnh đạo cấp cao của Biotechnica đều không thể nuốt trôi cơm.
Vào ngày phán quyết ở Night City, các công ty đã chọn cách ném vấn đề cho Arasaka và Militech vì lợi ích của riêng mình, bây giờ hậu quả của việc im lặng đã đến, có lẽ các lãnh đạo cấp cao hối hận đến xanh cả ruột đã hận không thể điều động tiểu đội công ty tới san bằng khu nhà máy của Dreamer ở Watson vào ngày đó !
【 Cuộc gọi đến: Nash 】
Nhìn thấy cuộc gọi đến của cấp trên, lòng Stevenson chùng xuống.
Có lẽ đây là loại vấn đề để người ta đau đầu nhất khi làm việc.
Cấp trên trực tiếp của Stevenson không mấy ưa hắn, nhưng nhiều người trong ban giám đốc lại đánh giá cao sự phát triển sau này của Stevenson, nhưng xuất phát từ quy trình và phương diện quản lý, Stevenson cần tự mình tạo ra thành tích...
Còn về tên ngốc kia... Hắn sẽ dùng mọi cách để như chó vẫy đuôi mừng chủ trước mặt các cổ đông, sau đó soi mói thành quả của mình.
Nhưng hết lần này tới lần khác, lại có mấy con đĩ rất tin lời của kẻ ngu xuẩn này.
Stevenson cảm thấy ngực mình nóng ran, liền cởi cúc áo sơ mi ——
"Alo, Nash?"
Nam nhân mập mạp trong video nhìn hắn một cách thâm trầm, Stevenson cũng nghiến răng nghiến lợi.
"Xem chuyện tốt mà ngươi làm !"
Nash không khác gì một mụ đàn bà chanh chua ngoài đường, giọng nói thậm chí còn lớn hơn.
Mẹ kiếp...
Stevenson chỉ có thể tạm thời "rửa tai lắng nghe".
"Ngươi có biết chuyện người của ngươi kiểm soát tình hình ở quận Glen đã bị lộ rồi không ?! Địt mẹ ngu xuẩn, người bên dưới đã ném video quay được vào mặt ta."
Sắc mặt Stevenson trầm xuống.
Chuyện này xem như đã chạm đến vảy ngược của mình.
"Đã nói với ngươi phải làm theo ý ta, dùng ám sát tới giải quyết nhẹ nhõm mấy tên Rockerboy này là được, cứ thích đi đường vòng lớn như vậy làm gì, bây giờ thì hay rồi, người của ngươi đâu ?"
Stevenson thực ra cũng không quá lo lắng về việc tình hình ở quận Glen mất kiểm soát.
Bởi vì sức chiến đấu của binh lính chắc chắn cao hơn đám du côn của 6th Street, nhưng Nash đã không nể mặt mình như vậy, hắn đương nhiên cũng không muốn tiếp tục giả đò nữa.
Hắn có dự cảm.
Sau vụ này, Nash sẽ là một con chó dưới chân mình.
"Ngươi coi những kẻ buôn chiến tranh của Militech là kẻ ngu sao, Nash?"
Sắc mặt Nash lập tức cứng đờ ——
"Chuyện ở quận Glen ta còn chưa biết mà ngươi lại biết trước rồi, ngươi đang tính toán gì a ? Chuyện lần này nếu làm không xong, đừng nói là ta cuốn gói cút xéo, ngươi cũng chẳng khá hơn được..."
"Vậy nên có gì thì nói thẳng đi, ta đã tìm thấy người rồi."
Theo Stevenson xem ra, Nash là kiểu cấp trên bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh điển hình trong văn phòng.
Hắn có thể xử lý Stevenson, nhưng cái giá phải trả lại không hề nhỏ ——
Nhưng hôm nay thì khác.
Nash cười một cách thâm trầm.
Stevenson đã trúng kế của mình.
Có vẻ như Stevenson cho rằng bản thân đã làm tốt chuyện lần này rồi ?
"Ta có thể hiểu rằng ngươi đang ăn mừng trước việc được thăng chức tăng lương sao ?"
Thế là hắn dứt khoát không giả vờ nữa.
Nụ cười của Nash trông như sáp đang tan chảy trên mặt, "Chúc mừng ngươi Stevenson tiên sinh, hành động của ngươi đã bị ban giám đốc đình chỉ, ta lấy được quyền hạn —— bây giờ, lập tức mang người của ngươi đi xử lý sạch sẽ mọi chuyện rồi cút về."
"Không thể nào!"
Stevenson hoàn toàn không tin vào chuyện vô lý như thế.
"Bọn hắn chấp nhận kết quả hành động, rủi ro của hành vi đã ở vào giai đoạn mất kiểm soát, ngươi còn đợi đến bao giờ mới tỉnh lại từ giấc mơ của mình ?" Nash nghiến răng nghiến lợi, "Thi thể của ngôi sao nhạc rock nhất định phải về đến trụ sở, đây là bước cần thiết để công ty giết gà dọa khỉ."
"Đến nỗi lý do ngươi... Còn có thể sống trong tay ta, thì hoàn toàn là do ngân hàng trí nhớ của ngươi chứa bí mật của công ty ! Về mà tự nghĩ cách chùi đít a —— còn nữa, vị tiên sinh thưởng thức ngươi về trụ sở ở Rome, ngươi biết ta đang nói gì !"
Cảm giác của lúc này không khác gì sét đánh ngang tai !
Stevenson nhìn nụ cười của Nash, càng cảm thấy mình giống như một thằng hề đắc ý trong rạp xiếc.
Làm mất lòng Nash, người bảo đảm mình rời đi, chẳng thể trách sẽ lại xảy ra chuyện vào thời điểm quan trọng này !
"Người của ta sẽ tiếp quản, người của công ty sắp đến tìm ngươi, giữ chặt lấy cái mạng nhỏ của mình a ——"
Nói xong câu này, Nash cúp điện thoại.
Binh sĩ an ninh bên cạnh nhìn thấy sắc mặt của lão bản chuyển sang khó coi một cách rõ rệt, nhất thời không biết có nên lên tiếng hay không.
……
"Chỉ cần tình báo không bị tiết lộ, mọi thành quả đều là của ta."
Nash nói như vậy.
"Chỉ là không biết người phụ trách bộ phận tình báo của các ngươi có chọ những chuyện này cho Militech hay không đâu ?"
Thuộc hạ vẫn tràn đầy lo lắng.
Nash bắt chéo chân dựa vào ghế.
"Về đến công ty vẫn còn việc cần làm, ngươi có biết Stevenson đã lén lút ra tay với Militech bao nhiêu lần không ? Lần này đồ của Biotechnica bị bán cho Militech là do chúng ta bày ra ——"
"Bọn chó Mỹ này, chỉ cần bọn hắn đuối lý thì sẽ nghiêm túc đối đãi với vấn đề của chúng ta, đây là tâm lý bù đắp áy náy, cũng là ranh giới cuối cùng mà Militech không dám đánh mất chúng ta."
Nash rất thích cảm giác mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.
Thấy thuộc hạ hiểu ý mình, hắn hài lòng gật đầu, "Thay vì lo lắng Militech biết cục diện tồi tệ ở quận Glen, chúng ta càng phải cẩn thận việc dê béo biết nhiều bí mật như Stevenson rơi vào tay công ty khác, có thể làm được cũng chỉ có mấy công ty lớn như Arasaka hay Petrochem..."
Chuyện bi thảm nhất trên đời này chính là làm áo cưới cho người khác.
Chỗ đứng của Stevenson quá kém, hoàn toàn không ngờ rằng lời hứa của ban giám đốc chỉ là giấy lộn.
"Stevenson phong tỏa quận Glen rất tốt, cũng tìm thấy người giúp ta —— Rockerboy ngu xuẩn ưa thích bôi nhọ công ty kia, đã để mấy tên trung tầng của chúng ta chết hết."
"Thi thể của hắn chính là huân chương, công lao của Stevenson là lý lịch của ta, đợi ta vào ban giám đốc, ta sẽ xóa sổ hoàn toàn công ty ngu xuẩn có tên là Dreamer ra khỏi bản đồ của Night City."
Đến đây thì thuộc hạ có chút không hiểu.
"Dreamer... Tại sao ngài lại thúc đẩy chuyện này ?"
"Đây chính là chỗ non nớt của ngươi." Nash lắc đầu nở nụ cười đắc ý, "Các công ty không thấy thỏ thì không thả chim ưng... Chỉ là một kẻ điên rồ gắn đầy Cyberware mà thôi, nhưng chung quy vẫn là người —— không có khả năng sống sót dưới vụ nổ dữ dội như vậy được."
Nash không phải là kẻ vô dụng.
Tầng quản lý như hắn vẫn nhìn rõ được một số chuyện...
Phải nói rằng thời điểm mà Lin "chết đi" rất tốt, bởi vì cái chết của hắn trực tiếp để các công ty nhất thời không biết có nên ra tay hay không, hơn nữa việc Dreamer liên tục thất bại trên thương trường cũng chứng minh rằng công ty này bắt đầu đi đến hồi kết.
Các công ty cảm thấy yên tâm lại một lần nữa đấu đá lẫn nhau trong thành phố, nhưng Nash lại nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, bởi vì hắn biết Dreamer còn giam giữ một đội ngũ kỹ thuật của Arasaka.
Các công ty khởi nghiệp từ kỹ thuật đặc biệt nhạy cảm về mặt này.
"Nếu Lin còn sống..." Thuộc hạ nuốt nước bọt, "Ta nghe nói người lính này có thể một thân một mình tới đột phá vòng vây của quân đội công ty có quy mô 500 người, thậm chí tiểu đội công ty cũng không cản được hắn... Các công ty khác có khả năng cao là đang lo lắng về việc bị ám sát a ?"
"Hừ."
Nash cảm thấy con chó của mình có rất nhiều chỗ tốt, chỉ là quá nhát gan.
"Ngươi rất rõ ai bắn mấy phát tên lửa kia, Dogtown cũng không ưa hắn từ lâu, thêm vào đó đường đường một người nắm quyền của một công ty, lại chủ động trang bị Cyberware của công ty khác ?! Đây chính là đần độn sống sờ sờ——"
"Gây thù chuốc oán khắp nơi, làm công địch của công ty, hắn có tư cách đó sao?"
Nghe giọng điệu tự tin như vậy của cấp trên, thuộc hạ nhu nhược nở nụ cười gượng gạo, "Trách không được lần trước ngài gánh phần lớn thành quả tấn công Dreamer lên người... Lúc đó ta còn tưởng ngài... Ách, xin lỗi, ta chỉ lo lắng cho sự an toàn của ngài. Dù sao ở trong mắt Dreamer và bên ngoài, ngài chính là người chủ đạo hành động lần này, nếu họ tiến hành trả thù thì ngài sẽ là người đầu tiên gánh chịu——"
"Nhưng bây giờ xem ra, trí tuệ của ngài rất phi phàm."
Thích xốc nổi làm việc lớn hám công to.
Đây gần như là căn bệnh chung của hầu hết tầng quản lý ở công ty.
Nash cũng không ngoại lệ.
Hắn rất hưởng thụ điều này.
Có thể dùng "một người làm quan cả họ được nhờ" để hình dung cuộc trò chuyện hiện tại giữa hai người thì không còn gì thích hợp hơn...
【 Cuộc gọi đến: Stevenson 】
Nash tặc lưỡi lắc đầu.
"Ta đoán hắn đang cầu xin ta tha cho hắn..."
Nụ cười của thuộc hạ cũng không cần nói cũng hiểu.
Chỉ là cuộc điện thoại vừa mới bắt đầu chưa được một phút.
Kẻ vừa rồi còn đang đắc ý giống như đã bị ném đến Bắc Cực.
……
"Mẹ nó..."
Stevenson gần như không cần ép buộc bản thân, hắn thậm chí đã suy nghĩ về đường lui sau này.
Hắn bây giờ muốn gọi ngay một cuộc điện thoại cho Nash.
Nhưng... tôn nghiêm của con người đôi khi không dễ dàng chấp nhận biện pháp tốt nhất như vậy.
Ngoài ra, Nash tuyệt không có khả năng tha cho mình.
Bây giờ mình đã hoàn toàn trở thành một nhân viên trong suốt.
Tất cả công lao bây giờ đều là của cấp trên, còn hắn thì chú định thất bại rồi rời khỏi cuộc chơi trong nội đấu lần này giữa cao tầng công ty.
Còn một cách nữa.
Lời cảnh cáo vừa rồi của Nash trên thực thế đã nhắc nhở hắn.
Nếu mình lựa chọn đến Militech...
Ý nghĩ kinh khủng này vừa mới xuất hiện, Stevenson lập tức đổ mồ hôi lạnh trong thời tiết nóng nực, cả người giống như bị xì hơi.
Nhưng... Thuộc hạ vẫn còn ở xung quanh.
Hắn buộc phải giả vờ như mình vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi, trên thực tế lại đang nhiều lần suy xét lợi và hại.
Một khi đến Militech, những chuyện bẩn thỉu mà hắn làm giúp ban giám đốc sẽ bị phơi bày ra hết... Người của NUSA ra tay tuyệt đối sẽ không nhẹ, hắn chỉ nhận được một kết cục bi thảm hơn mà thôi.
Các công ty khác thì sao...?
Vậy thì càng không cần nghĩ, trước công ty như túi tiền giống Biotechnica, bí mật mà mình nắm giữ trong tay chính là miếng thịt tươi béo bở nhất ở trong mắt công ty khác, hắn rất có thể sẽ bị dùng như thể đánh bạc để trao đổi lợi ích, vậy thì càng không tính là một con đường sống tốt.
"Lão bản!"
"Lão bản!"
Stevenson cũng hơi thất thố khi bị đánh thức khỏi sự thất thần.
Thuộc hạ không dám nhìn nhiều, chỉ quay đầu sang chỗ khác rồi vẫy tay.
Một kẻ mặt mày bầm dập, tè cả ra quần trực tiếp bị đẩy tới.
"Biết tìm ngươi có chuyện gì sao ? Giám đốc kỹ thuật tiên sinh đến từ Ý?"
Người của Stevenson thẩm vấn thay mặt lão bản.
"Mẹ kiếp —— các ngươi đây là vu khống, bằng chứng đâu ?!"
"Cho nên ngươi bay một chuyến dài đến Night City là để tìm Doll có giá 500 eddie trên địa bàn của 6th Street ? Ngươi cảm thấy ta sẽ tin lời này sao?"
Có lẽ là xác định trên người mình không có dấu vết gì, kẻ suýt chút nữa đã trốn thoát này cắn chết không nói.
"Thứ này là của ngươi phải không?" Đặc vụ ngồi xổm trước mặt hắn đưa tay ra sau, robot cảnh vệ đưa tới một bao thuốc lá.
Thấy đồ vật mình dùng để nhìn vật nhớ người bị người của Biotechnica bóp trên tay, hắn lập tức gấp gáp rồi , muốn đưa tay ra cướp ——
Người kia lập tức rụt tay lại.
Dưới ánh mắt của kẻ phản bội, hắn mở bao thuốc lá, bên trong rơi ra một con chip khắc logo của Biotechnica.
"Cái này..."
Á khẩu không nói nên lời, ánh mắt của kẻ trộm bí mật từ Biotechnica lập tức kịch biến !
Bị lừa !
Hắn cẩn thận hồi tưởng lại, chỉ có nàng chạm vào bao thuốc lá.
"Làm việc cho Militech ? Hừ hừ ? Đi chết đi !"
Một đòn nặng nề khiến tên kia ngã lăn ra đất kêu gào đau đớn!
Đúng lúc này, một chiếc xe bay rơi xuống từ trên trời, trên đó là thi thể của Rockerboy, tên phản bội này cùng với thi thể sẽ tiếp nhận nhân sinh tàn khốc nhất trong quãng đời còn lại ở cao ốc của Biotechnica.
Ánh mắt Stevenson bình tĩnh, thậm chí có thể nói là mất cảm giác ...
Bởi vì kết cục của hắn có lẽ cũng chẳng khá hơn là bao, huống chi hắn thậm chí còn không có tư cách xuống bàn.
Phía sau ồn ào.
Xe bay hạ cánh nửa ngày nhưng vẫn không mở cửa.
"Mẹ kiếp ! Làm cái gì vậy ? Ngủ gật hết sao ?"
"Đây là người của ai phụ trách vậy?"
Stevenson nhíu mày, hắn lờ mờ cảm thấy chiếc xe bay này giống như một bộ lồng giam, bên trong là một con dã thú kinh khủng.
"Không đúng."
Stevenson lùi lại một bước, giây tiếp theo ——
Vù!
Một tiếng động kinh khủng sánh ngang với việc xé toạc sắt thép đã vang lên liên hoàn với tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi của binh lính !
Hắn vô thức cúi đầu, cánh cửa dày nặng của xe bay vọt qua từ trên đầu giống như miếng xốp, đập vào khu dân cư phía sau rồi tung lên một mảng bụi lớn !
Xoạt ——
Tất cả mọi người chỉ nhìn thấy một bóng đen mơ hồ, nhưng dù sao cũng đều là binh sĩ công ty được tăng cường, rất nhanh đã chĩa súng vào khu vực trung tâm !!!
"Ai ?!"
Stevenson rút súng, phát hiện ở giữa có một kẻ kỳ quái đang đứng, ăn mặc như thành viên ban nhạc rock, tóc đen dày đặc chậm rãi đung đưa theo gió.
"Ha ha ha..."
Có người phát ra âm thanh đè ép từ trong cổ họng, người trẻ tuổi có dáng người kiên cường lẳng lặng nhìn chăm chú lên sĩ quan đang giãy giụa trong tay, hắn chính là người vừa thẩm vấn nhân viên tình báo kia ——
Khi nào?
Phải biết rằng xe bay cách đây ít nhất mấy chục mét, xung quanh đều là binh sĩ có Sandevistan, nhưng dù lực phản ứng có cao thì vẫn không nhìn thấy động tác của thanh niên kỳ quái !
"K ——"
Stevenson gần như nghiến răng nói ra cái tên này.
"Hừ..."
Thanh niên cười khẽ một tiếng, lực chú ý đều dồn vào người lính đang bị xách trong lòng bàn tay.
Hắn di chuyển tầm mắt, nhìn thấy thứ mà sĩ quan đang cầm, hắn đã lấy nó ra dưới sự chú ý của binh sĩ xung quanh.
"Biotechnica."
Khi nói chuyện, bàn tay đang nắm cổ sĩ quan để xách hắn lên đã cắm ngón tay vào khe Cyberware sau gáy, chỉ dùng sức nhẹ nhàng, dây nối và dịch tủy sống đồng loạt trào ra từ vết thương...
Một người sống sờ sờ giống như máy móc đột nhiên mất điện, đầu hắn lập tức rũ xuống...
"Ực."
Các binh sĩ vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
"Trong một phần của kế hoạch, ta vốn sẽ không để bất kỳ ai ở Night City biết tên ta, nhưng mà ——"
Ca sĩ chính của KIA, Rockerboy quật khởi một cách vô căn cứ vẫn nhìn một số người này, lộ ra hàm răng trắng noãn, cười nhẹ nhõm, "Người chết có biết thì cũng không sao."
"Ta là Lin."
Đầu óc Stevenson lập tức trống không !
"Ngươi... Ngươi không sợ công ty vây quét các ngươi sao?!"
Người trẻ tuổi dần dần nheo mắt lại , "Khi các ngươi tấn công D.R.A.R thì giống như cũng không có sợ hãi gì, huống chi... Militech có biết các ngươi làm những trò mèo này không ?"
"Muốn lấy đi tình báo đúng không ?"
Mắt Stevenson lộ ra hung quang, hắn đã không còn gì để mất, dù là tính mạng.
"Ngươi vậy mà không chết ..."
Lâm Dược phủi tay, "Cướp đi tình báo ? Ngươi đánh giá ta quá cao, đồng đội của ta đã lấy đi tình báo, Militech lập tức sẽ biết, thay vì lo lắng Dreamer thì hãy lo lắng xem —— Militech sẽ đối phó với đồng nghiệp của các ngươi như thế nào a."
Con chip kia lập tức bị ném sang một bên dưới sự chú ý của Stevenson, chức năng lớn nhất của Chip là để Biotechnica phát hiện ra tên gián điệp này, bây giờ mục đích của nó đã đạt được, tình báo cũng ở trong tay V.
"Chỉ có một mình hắn!"
"Không cần lùi!"
Binh lính lập tức thanh tỉnh lại dưới lời gầm thét của Stevenson.
Đồng loạt ổn định lại họng súng, chỉ cần Lin có bất kỳ ý định di chuyển nào ——
"Ai nói một mình?"
Ánh sáng thoáng qua trên người nam nhân trẻ tuổi, là dáng vẻ chính của Lin trong lệnh truy nã của Night City...
Hắn cười híp mắt hoạt động thân thể, xương cốt phát ra tiếng lốp bốp giòn vang .
"Còn nhiều người tới bồi các ngươi chơi."
Một màn quỷ dị xuất hiện...
Hơi mười đôi mắt nhìn thấy cảnh tượng gần như chỉ xuất hiện trong truyện ma.
Mặt đất giống như hóa thành chất lỏng, hai kẻ giống hệt nhau xuất hiện sau lưng Lin, nhưng khi xoay người thì lại có biểu lộ khác biệt.
Binh lính chớp chớp mắt .
Bọn hắn muốn thuyết phục bản thân rằng đây là ảo ảnh từ ánh sáng, nhưng nhìn từ bất kỳ góc độ nào, đó đều là trạng thái thực thể!
Tức là ——
Ba tên Lin sống sờ sờ ?!!!
Cảnh tượng kinh hãi này, để cho kẻ có kiến thức rộng như Stevenson cũng phải ngây ngẩn.
"Bốp!"
Một phát súng giảm thanh bắn vào bản sao đứng bên trái Lin, vốn tưởng rằng cảnh tượng hư ảo sắp bị vạch trần, nhưng viên đạn bắn vào lại phát ra tiếng đánh vang dội giống như kim loại!
Lin nhìn kẻ vừa nổ súng, mấy người giống hệt hắn hơi hơi cong lưng cùng nhau, giống như một con báo săn sắp chạy.
"Trò chơi giải đố, Stevenson."
"Thử xem vận may của mình, tiện thể trả giá cho sai lầm ?"
Giọng nói ôn hoà của tên kia tựa như nguyền rủa đến từ địa ngục !
Bình luận truyện